Intro flash

Món Quà Của Mẹ

Ngày đăng: 27/09/2017 .

Đã là con gái, ai chả muốn mình đẹp. Thế nhưng nó lại là một con bé không hề "chăm chuốt", để ý đến hình dáng bên ngoài của bản thân mình. Mọi người luôn bắt gặp bộ dạng nghịch ngợm như một thằng con trai ở nó: tóc cột cao, áo phông hay sơ mi cùng quần lửng và giầy năng động. Và đặc biệt - nó không thích mặc váy.
Hoàn toàn không toát lên một chút gì đó nữ tính như những đứa bạn cùng trang lứa, phải chăng, còn chút gì đó "con gái" là tính cách đanh đá. Hơn thế nữa, nó hiểu rõ hơn ai hết, mẹ sẽ không hài lòng nếu như nó "làm điệu" sớm.

Mọi thứ dường như đổi thay khi nó gặp anh, người mà nó đã đem đến một nửa còn thiếu trong nó. Bắt đầu biết để ý đến ngoại hình của bản thân mình, để ý xem hôm nay mình mặc bộ nào cho đẹp, chải tóc thế nào cho giống mấy đứa con gái được cho là "mốt" ở lứa tuổi nó và nó còn muốn trang điểm nữa! Nói là "trang điểm" nghe oai vậy thôi, chứ thực chất nó chỉ biết chát phấn không lên mặt, hoặc bất cứ thứ gì nó cho là sẽ... làm trắng.

Và tất nhiên, nó còn trở nên lúng túng với việc chọn lựa trang phục thế nào cho nữ tính. Càng chú trọng về ngoại hình bao nhiêu, nó càng trở nên nực cười trong con mắt của mọi người. Những lời nhận xét đánh giá từ nhiều phía có lúc đã làm nó tự ái và thấy tủi thân. Nhiều lúc nó nghĩ, tại sao mọi người lại chỉ trích nó, vì sao những bạn những chị đồng lứa " được phép" làm tóc, mặc diện điệu đà mà nó thì không. Nó nghĩ nó không có gì sai, vì nó muốn nó đẹp. Chuyện phát hiện ra nó có người yêu, đó là một thước đo đánh giá nhân phẩm không mấy tốt đẹp của mọi người đối với nó.

Như bị cô lập, buồn bã bởi suy nghĩ không ai hiểu mình, mọi người đang nghĩ rất xấu cho mình, nó dường như trở nên không còn hồn nhiên như trước. Nhưng cũng không thể trách được bản năng của người mẹ vì lo cho con nên mới phản ứng quyết liệt như vậy. Ở cái tuổi 17 như nó, chưa thể nhận biết hết được đúng sai, cám dỗ và nhất là nó còn phải học. Gặn hỏi con về chuyện "yêu đương con nít ba lăng nhăng", nó trả lời vòng vo, thậm chí là nói dối cho qua. Điều đó đã làm mất đi lòng tin nơi mẹ ở nó.

Cả hai mẹ con đều buồn nỗi buồn của riêng ai, vì không thể hiểu và nói chuyện cùng nhau. Không biết có phải là may mắn cho nó, khi nó không chọn lầm người. Anh là một người tốt và có trách nhiệm, anh muốn xác định một mối quan hệ lâu dài với nó, cho dù lúc này đây nói như vậy là quá sớm. Hẹn gặp và  nói chuyện trực tiếp với mẹ của nó, đó là quyết định cuối cùng của anh. Không biết họ đã nói chuyện gì với nhau, chỉ biết là từ lần đó, mẹ không còn lo lắng vì sợ con gái gặp phải người xấu. Vì dẫu sao, anh cũng là con nhà gia giáo, hơn nữa, anh đã hứa sẽ giúp nó học để đỗ bằng được vào đại học.

Tối một hôm, nó được sự cho phép của mẹ để đi sinh nhật anh. Bất ngờ hơn nữa, đó là món quà mẹ tặng cho nó trước khi đi dự tiệc: bộ mỹ phẩm Princess Etoinette (Etude House) và tự tay mẹ đã trang điểm cho cô con gái. Giờ nó mới biết, không phải loại phấn nào cũng đều là như nhau. Etoinette sinh ra như để dành cho nó, cho tất cả những bạn gái yêu thích trang điểm và được sử dụng một cách dễ dàng. Như thấu hiểu được con gái cần những gì, Etoinette mang đến cho nó một vẻ đẹp trong sáng hơn bao giờ hết, thật tự nhiên.

Nó bỗng trở nên tự tin hơn rất nhiều. Nó ôm chầm lấy mẹ và tỏ lòng biết ơn. Mẹ nói, "con mẹ đã trở thành thiếu nữ thật rồi".  Ngoài việc cảm thấy hạnh phúc, nó còn hiểu ra được làm đẹp cho bản thân là không khó. Xét một khía cạnh nhỏ khác, ngoài bản năng tự tin về mình, con gái cũng nên có chút gì đó son phấn nhẹ nhàng, không thể coi đây là một việc làm xấu mà đánh giá phẩm chất của một nhân cách.

Con gái mà, ai chả muốn làm duyên, nhưng điều quan trọng là, phải biết cách thật đúng lúc và đúng chỗ.

...Có lẽ đây là điều mẹ nó muốn nói...

Ý kiến của bạn 0

    Code bảo mật: EcVcb
Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài và điền đầy đủ thông tin. Bình luận của bạn sẽ được phản hồi trong thời gian sớm nhất

Tin liên quan