Intro flash

Mùa đông Hà Nội có gì hay?

Ngày đăng: 22/11/2017 .

Mùa đông Hà Nội có gì hay?  Đi lang thang trên những đường phố hun hút gió, đợi mỏi rã rời chân rồi sà vào một hàng ngô nướng ven đường, uống trà nóng bờ Hồ Hoàn Kiếm ... Hà Nội đẹp và bình dị, đáng yêu và mơ màng, giống như một thứ tình yêu không dễ để gọi tên, chỉ biết ngắm nhìn, trân trọng và nâng niu.

Có những sớm Hà Nội còn mơ màng chìm trong giấc ngủ, người đi ngoài đường đánh thức nhau với những thanh âm vui tai lạ mắt. Có những buổi trưa nắng vàng óng ả, len mình khe khẽ qua ô cửa sổ những mái nhà nằm san sát bên nhau. Rồi những buổi chiều tà, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ ven hồ Tây, trai gái vẫn thường tâm tình bên nhau.
 
Hà Nội vốn đằm thắm dịu dàng, như thiếu nữ vào độ tuổi đang yêu, cứ muốn người ta ngắm nhìn mãi, say mê rồi ngẩn ngơ khờ dại. Hà Nội đẹp và bình dị, đáng yêu và mơ màng, giống như một thứ tình yêu không dễ để gọi tên, chỉ biết ngắm nhìn, trân trọng và nâng niu.
 
Những ai đó đã từng ghé qua, dừng chân lâu lại hơn một chút chắc hẳn vẫn còn vương vấn cái dư vị nồng nàn của Hà Nội. Sớm ngày bị đánh thức bởi những âm thanh quen thuộc, trên loa phát thanh vang lên những giai điệu ngọt ngào, sâu lắng về những bản tình ca dành riêng cho Hà Nội. Hay là những ngày trời trở gió, lang thang ven hồ, nhìn ngắm đời say mê lạ.
 
Chắc bạn sẽ nhớ, những đêm Hà Thành lộng gió, hương hoa sữa đưa ngào ngạt, nửa như cô gái thời son trẻ muốn dạo chơi, nửa như một đứa bé dùng dằng mãi không đi không ở. Người ta trầm trồ khen ngợi, rằng hoa sữa thơm ngọt, muốn hít vào cho căng tràn lồng ngực, lại muốn níu riêng cho mình một góc để tĩnh tâm. 
 
Hay như món đặc sản quá đỗi giản đơn của người Hà Nội, là cốm bọc trong lá sen thơm, màu cốm xanh, dẻo và ngọt thanh khéo níu lòng người lữ khách. Chẳng thế mà đến những con đường, tên phố cũng được đi qua Điện Biên Phủ dát vàng ánh điện, thấy trong mờ ảo cả những thổn thức dành riêng cho miền Thủ Đô yêu dấu.

Những hàng cây bên đường Kim Mã trải dài, hoan ca trong gió mùa đông gọi. 
Rồi ba mươi sáu phố phường, những hàng Bông, hàng Mã, hàng Bài hay hàng Lược… cứ thân thương mà đi vào trong tâm sâu thẳm. Nhớ rằng chúng ta có một Hà Nội đáng yêu nhường ấy, người ở lâu vốn đã coi thân thuộc như là nhà, người mới dừng chân ghé lại cũng say lòng chếnh choáng, tình và người nơi đây cứ ngày một nhiều thêm, ấm lòng cả những ngày chuyển sang mùa rét mướt. Chẳng vậy mà, lữ khách muốn xa Hà Nội phải lưu luyến gọi tên: “Hà Nội, sao đáng yêu đến thế"!
Ý kiến của bạn 0

    Code bảo mật: fM7bo
Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài và điền đầy đủ thông tin. Bình luận của bạn sẽ được phản hồi trong thời gian sớm nhất

Tin liên quan