Intro flash

Mùa Lúa Chín Năm Ấy

Ngày đăng: 25/05/2018 .

Mùa Lúa Chín Năm Ấy Đó là những bó lúa vàng ươm được người ta gánh về sau một buổi chiều nằm ngả nghiêng ngoài đồng. Từng bông lúa trĩu hạt như oằn mình dưới đôi quang gánh.
 

 

Hạt lúa thấm ướt mưa, từng giọt thấm đẫm vào vai áo. Đâu đó một vài bác nông dân xoay chiếc đồng gánh trên vai để xốc lại gánh lúa cho một vị trí thoải mái hơn.
 
Múa lúa chín quê tôi thường bắt đầu vào những ngày chớm đông. Khi ấy, chim từng đàn kéo nhau về phương nam tránh rét, còn lại vùng quê với người người hối hả ngược xuôi chuẩn bị cho mùa gặt.
 
Trong kí ức của tôi về những ngày bình yên nơi ấy, có cánh đồng lúa chín bạt ngàn và những chú bú nhìn rơm sặc sỡ đủ màu. Ngày lúa chưa trổ bông, người ta đem đến cánh đồng bao nhiêu là bù nhìn với đủ hình thù khác nhau. “Quần áo” của nó là những chiếc áo mưa đã cũ không còn ai dùng đến.

Hai cánh tay bù nhìn bay bay trong gió, ôm trọn lấy những bông lúa nhỏ bé và yếu ớt. Chúng dang đôi cánh che chở cho cánh đồng làng khỏi những bầy chim bướng bỉnh cho đến tận mùa lúa chín.
 
Thế rồi ngày mưa đến, lúa ngả màu vàng óng. Tiếng cười nói rộn ràng vang khắp đồng làng. Dường như bao nhiêu vất vả của cả năm chỉ chờ ngày thu hoạch. Khi ấy người ta mới thôi lo lắng, thôi muộn phiền, thôi sợ những đêm mưa lũ ào ào và cả những mùa hạn hán nước chưa kịp về. Cánh đồng lúa không chỉ là cơm no áo ấm mà còn là ước mơ, là khát vọng cho những bình yên hạnh phúc.
 
Tiếng tuốt lúa từ chiếc máy đã cũ vang lên ầm ầm. Hạt lúa tròn bỏng bẩy nằm chen chúc nhau ngoài sân. Mùi rơm rạ hoà quyện với gió, mang theo hương lúa non ngào ngạt. Thứ hương thơm kì diệu ấy vương vấn mãi không thôi. Cho đến tận sau này tôi vẫn còn nhớ như in cái mùi rơm rạ quẩn quanh nơi chóp mũi, giản dị mà yêu thương.
 
Ngày ấy, rơm chẳng được sủng ái như hạt lúa. Thay vì nằm yên giấc trước sân nhà, cọng rơm phơi đầy đường, trải dài khắp cánh đồng chờ cho khô hẳn mới đem về. Cánh đồng trống trơn chỉ còn sót lại thưa thớt vài luống ngô, và vài ba hàng rau khoai xanh mướt. Chú bù nhìn trở lại với dáng vẻ cô đơn giữa khoảng trời mênh mông.
 
Sau ngày gặt, lũ trẻ chúng tôi háo hức kéo nhau ra đồng. Cánh đồng làng trở thành địa điểm lý tưởng cho những buổi chiều vui đùa. Mặc cho mưa gió lấm lem bùn đất, trên tay vài ba đứa là những giỏ đầy cua, ốc. Đứa nào may mắn hơn thì có thêm vài con cá rô phi nhỏ nhỏ bằng ngón tay cái. Niềm vui ngày còn bé chỉ đơn giản là những món quà thiên nhiên ban tặng
 
Có những tình yêu đơn giản chẳng thể nào lý giải. Như tình yêu mà lũ trẻ chúng tôi dành cho mùa lúa chín với những chú bù nhìn rơm quen thuộc, và cả hương thơm bịn rịn ngọt ngào từ rơm rạ. Hương vị ấy vẫn từng ngày trôi qua giữa những bộn bề của cuộc sống. Và dù có bao nhiêu thứ đẹp đẽ khác xuất hiện thì hình ảnh thân thương về cánh đồng cũng là thứ luôn làm trái tim tôi ấm áp và đong đầy hạnh phúc.
Ý kiến của bạn 0

    Code bảo mật: 82I8N
Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài và điền đầy đủ thông tin. Bình luận của bạn sẽ được phản hồi trong thời gian sớm nhất

Tin liên quan