Intro flash

Gần Lắm Trường Sa Ơi - Anh Thơ

Ngày đăng: 27/09/2017 .
Em một bên, còn biển sẽ nằm một bên. Khoảng cách tưởng chừng như gần lắm nhưng hóa ra lại xa vời thăm thẳm. Thế nhưng không gì có thể ngăn cách được tình yêu của anh với em và biển.


Càng nghe càng thấm lại càng thấy hay. Giọng ca ngọt ngào, nồng ấm của Ca Sỹ Anh Thơ như mang từng con sóng vỗ về người nghe, dâng lên một cảm giác nhẹ nhàng dịu êm.
Không xa đâu Trường sa ơi... Khoảng cách tưởng chừng như gần lắm nhưng hóa ra lại xa vời thăm thẳm. Thế nhưng không gì có thể ngăn cách được tình yêu của anh với em và biển. Anh đưa bản thân mình về với biển, về với tình yêu dịu ngọt của em. Có biển và em, anh thấy đời mình không lẻ loi dù ngoài khơi xa chỉ có anh và sao trời.
Nghe về biển lại càng yêu hơn những người lính hải quân, những con người cần lao, không sợ gian khổ, vững tay súng bảo vệ quê hương, đất nước. Thức trọn đêm khuya để cho bao người có một giấc ngủ bình yên, không mộng mị. Có yêu biển, yêu em mới cảm nhận hết nỗi nhớ, tình yêu quê hương, đất nước thiêng liêng như thế nào trong từng câu hát, vần thơ.
Được phổ nhạc từ bài thơ “Thơ tình của người lính biển” của nhà thơ Trần Đăng Khoa, nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu đã thổi hồn của sóng biển vào từng câu hát để người nghe chìm đắm, miên man với giai điệu của quê hương.
Trước đây trong bài thơ Sóng nhà thơ Tế Hanh cũng xuất hiện câu  “Biển một bên em một bên”. Nhưng bài thơ này của Tế Hanh xuất hiện trước bài thơ của Trần Đăng Khoa gần một thập kỷ. Sóng được xuất bản năm 1974, trong khi Thơ tình của người lính biển thì được sáng tác tại Hải Phòng năm 1981. Có hai hướng giải thích cho vấn đề này. Có lẽ Trần Đăng Khoa có một sự yêu thích đặc biệt với câu thơ này khi đọc được bài thơ của Tế Hanh, ông đã nhập tâm vào trong bài thơ mới của mình. Hoặc có thể đây là một sự trùng hợp ý tưởng thú vị của hai nhà thơ lớn Việt Nam. Tình yêu biển trong họ lớn lao, thiêng liêng như chính tình duyên ấp ủ trong những con tim nóng bỏng kia.
 
Bài thơ “Thơ tình người lính biển” của Trần Đăng Khoa
Anh ra khơi
Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng
Phút chia tay, anh dạo trên bến cảng
Biển một bên và em một bên
Biển ồn ào, em lại dịu êm
Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ
Anh như con tàu lắng sóng từ hai phía
Biển một bên và em một bên
Ngày mai, ngày mai khi thành phố lên đèn
Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc
Thăm thẳm nước trời, nhưng anh không cô độc
Biển một bên và em một bên
Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
Bão thổi chưa ngừng trong những vành khăn trắng
Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng
Biển một bên và em một bên
Vòm trời kia có thể sẽ không em
Không biển nữa. Chỉ mình anh với cỏ
Cho dù thế nào thì anh vẫn nhớ
Biển một bên và em một bên…
Bài thơ “Sóng” của Tế Hanh
Biển một bên em một bên
Ta đi trên bãi cát êm đềm
Thân buông theo gió, hồn theo mộng
Sóng biển vào anh với sóng em

TIN
Ý kiến của bạn 0

    Code bảo mật: A2775
Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài và điền đầy đủ thông tin. Bình luận của bạn sẽ được phản hồi trong thời gian sớm nhất

Tin liên quan